Về miền Tây thưởng thức đặc sản ‘sóc khóm’

Về miền Tây thưởng thức đặc sản ‘sóc khóm’

“Nhiều người ngại món “thịt ông Tí”, nên bà con nông dân mới nghĩ ra chuyện đặt tên nó là “sóc khóm” để họ ăn cho mạnh miệng”, Sáu Sang cười khà khà, phân trần.

Về vùng chuyên canh thưởng thức đặc sản “sóc khóm”

Bữa tiệc đang hồi rôm rả thì Sáu Sang đứng dậy, tuyên bố: “Nãy giờ nhậu thịt, cá ngán quá. Hồi tối đứa bạn ở xóm trong đặt bẫy bắt được mớ “sóc khóm”, để tui kêu nó đem lại làm món đãi mấy anh Hai Sài Gòn nhậu chơi cho biết mùi đặc sản”. Nói xong, Sáu Sang móc điện thoại, gọi oang oang: “Út hả ? Mớ “sóc khóm” có ai mua chưa vậy? Chưa hả, vậy để cho tui nhen. Nhớ làm sạch, bỏ da, đầu, chân cẳng, đồ lòng, rồi đem ra nhà tui giùm nghen, đang tiệc tùng khách khứa tùm lum, không có người làm”.

Nghe Sáu Sang nói vậy, Tư Phương và mấy người bạn dân Sài Gòn tròn xoe mắt, hỏi dồn: “Sóc khóm là… con gì anh Sáu, từ trước đến giờ tụi tui có nghe ai nói đến con này đâu?”. Chờ mọi người bớt xôn xao, Sáu Sang từ từ giải thích: “Sóc khóm chính là… con sóc sinh sống trong rẫy trồng cây khóm chớ con gì. Vùng quê Tân Phước (tỉnh Tiền Giang) của tui lâu nay nổi tiếng là vùng đất trồng cây khóm nhiều và nổi tiếng nhất miền Tây Nam Bộ, với hơn 16.000 héc-ta chuyên canh.

Mấy năm gần đây không biết đám sóc ở đâu kéo về đây sinh sôi trú ngụ đầy trong các rẫy khóm. Ban ngày, đám sóc ẩn núp ở đâu không biết, nhưng ban đêm thì kéo nhau ra ruộng ăn trái khóm chín cây. Tụi nó phá hại mùa màng dữ lắm nên nông dân bực bội, tìm mọi cách bắt chúng”.

Những rẫy khóm bạt ngàn là nơi trú ngụ của chuột đồng, chuột cống nhum, đặc sản “sóc khóm” vùng Tân Phước, Tiền Giang – Ảnh: Thanh Anh

Theo Sáu Sang, nhờ ăn trái khóm chín cây nên thịt con sóc khóm có hương vị thơm ngon đặc biệt, khác hẳn con sóc ở trong vườn dừa, vườn mít Thái, trở thành món đặc sản của địa phương. Mấy năm qua nhiều người nhờ nghề săn “sóc khóm” mà có đồng ra đồng vô lúc nông nhàn, bởi mỗi ký “sóc khóm” chưa làm thịt có giá 70.000 – 80.000 đồng/kg, làm sạch sẽ giá lên tới 100.000 đồng/kg.

Sáu Sang đang thao thao kể chuyện sóc khóm thì 1 thanh niên chạy chiếc xe gắn máy cà tàng tới, tay xách theo chiếc túi đựng chừng 5 ký sóc khóm đã làm sạch, bỏ hết chân cẳng, đầu, da, đồ lòng như lời dặn của Sáu Sang, cho biết phải trả 80.000 đồng/kg vì là chỗ quen biết. Ngay lập tức, Sáu Sang, bảo khách khứa cứ ngồi nhậu thoải mái, chờ ông ta tự tay tẩm ướp các loại gia vị, thực hiện các món sóc nướng muối ớt, sóc xào lăn, chiên nước mắm… để thết đãi mọi người. Sợ một mình Sáu Sang làm không kịp nên Tư Phương xung phong xắn tay áo xông vào phụ việc.

Trong lúc phụ Sáu Sang ướp gia vị mớ sóc khóm, Tư Phương không giấu được thắc mắc, hỏi: “Anh Sáu à, sao tui thấy con sóc khóm… chẳng khác gì con chuột đồng vậy anh?”. Nghe Tư Phương nói, Sáu Sang vội trấn an: “Con sóc khóm với con chuột đồng đều là loài gặm nhấm, thân hình cùng 1 cỡ với nhau, chặt hết đầu đuôi, chân cẳng thì… nhìn có khác gì nhau. Thôi, chút ăn thử rồi sẽ biết ngon hay dở. Nhưng tui nói thiệt, mấy ông hên lắm mới được thưởng thức thịt sóc khóm đó, bởi lũ sóc hình như đã “thành tinh”, rất khó bắt, nếu xế chiều mang bẫy đi đặt mà lỡ miệng nói “đặt bẫy sóc” thì đêm đó đừng hòng dính được con nào”.

Dở khóc dở cười vì quả lừa “sóc khóm”

Chừng 20 phút sau mớ “sóc khóm” ướp muối ớt bột ngọt nướng trên bếp lửa than tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, khiến đám khách Sài Gòn tắc lưỡi, hít hà liên tục. Lúc mấy con sóc khóm nướng được bày lên bàn tiệc, cả đám xúm vô nếm thử rồi ngợi khen rối rít, giành giật nhau ăn, nên chẳng bao lâu dĩa “sóc khóm” sạch trơn. Tiếp đó, món sóc khóm xào lăn, chiên nước mắm vừa bày lên mâm thì chẳng bao lâu cũng hết. Mấy anh Hai “Sài Gòn” vừa ăn vừa khen thịt con sóc khóm quả là “tuyệt cú mèo”, có hương vị rất đặc biệt, đúng hàng đặc sản thứ thiệt của vùng Tân Phước.

Cả ngày ăn nhậu no say, buổi chiều trước khi về Sài Gòn, Tư Phương và mấy ông bạn nài nỉ Sáu Sang: “Anh Sáu ơi! Làm ơn thì làm ơn cho trót, anh quen biết nhiều mối mang, tìm giúp vài ký sóc khóm để tụi này đem về Sài Gòn làm món đãi đám bạn nhậu cho tụi nó… lác mắt chơi”. Từ chối hoài không được, Sáu Sang đành gọi mấy cú điện thoại đến những người quen biết, cuối cùng cũng tìm được khoảng 3 ký sóc khóm còn sống nguyên, giá 110.000 đồng/kg. Tư Phương và mấy ông bạn Sài Gòn mừng húm, kêu đem tới ngay. Chừng 15 phút sau, 1 anh nông dân chạy xe gắn máy tới, chở theo 1 chiếc lồng kẽm, bên trong chen chúc…. những chú chuột rất to, lông đen sậm, luôn miệng kêu khè khè hung dữ.

Nhìn thấy đám chuột, Tư Phương và đám bạn trợn mắt, lớn tiếng: “Tụi tui mua “sóc khóm”, đâu có mua chuột. Hồi nãy anh Sáu đãi “sóc khóm” nướng muối ớt, xào lăn, chiên nước mắm, ngon tuyệt cú mèo, đâu phải chuột”. Chẳng ngờ, anh nông dân bán chuột tính thiệt giải thích: “Dạ, con này là chuột cống nhum, nó với con chuột đồng đều ở trong rẫy khóm, ăn trái khóm chín, nên lâu nay nông dân vùng Tân Phước kêu tụi nó là… con “sóc khóm” cho vui”.

Thịt chuột nhìn khá hấp dẫn – Ảnh: Thanh Anh

Sáu Sang cười khà khà, tiếp lời: “Tui biết mấy ông có nhiều người ngại món “thịt ông Tí”, nên mới kêu làm thịt “sóc khóm” để mấy ông ăn nhậu cho mạnh miệng. Hồi nãy mấy ông ăn thịt con chuột đồng, còn bây giờ con “sóc cống nhum” còn quý gấp nhiều lần con “sóc khóm” khi nảy, vì lâu lâu mới bắt được vài con”.

Nghe tới đó, Tư Phương cùng đám bạn mặt mày tái xanh, nhiều ông vội vàng chạy ra bờ kênh trước nhà ráng hết sức móc họng để… ói ra cho hết món “sóc khóm đặc sản”. Nhìn cảnh đó, Sáu Sang bước đến gần, lên tiếng an ủi: “Hồi nãy ăn “sóc khóm” mấy ông ai cũng khen là món ngon lần đầu mới được thưởng thức mà. Thôi, đã ăn vô bụng rồi thì ráng móc họng ói ra làm chi cho nó khổ thân, uổng lắm bạn hiền”.

Một trong những món khoái khẩu của dân nhậu là món chuột nướng khìa nước dừa xiêm nấu. Riêng khâu chế biến món chuột khìa nước dừa thì khá là công đoạn. Trước tiên phải làm sạch chuột lấy 2 cục hạch ở 2 bẹn đùi, cắt hết lớp mở trắng nằm trên ổ bụng, chấy mở tỏi cho thơm vàng đổ vào thau ướp chuột.

Tiếp đó nêm gia vị gồm: ngũ vị hương, đường, tiêu, tỏi, ớt, nước mắm.. để cho chuột thấm khoảng 30 phút rồi đem khìa. Cầm con chuột vừa được khìa trên tay, mùi thơm tỏa ra khiến người ngồi kế bên không cầm lòng được… Rót 1 ly rượu gắp miếng thịt chuột dưới gốc tre già, hưởng cơn gió làng quê thì còn gì bằng.

Theo THANH ANH (Một thế giới)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *